Buộc phải rao giảng

    Trong bài “Hăy để cho Ánh Sáng chiếu giăi,” chúng ta đă xem lại trách nhiệm của ḿnh là phải chiếu giăi Ánh Sáng Đức Ki-tô lên cả và thế gian. Để chia sẻ sứ điệp Tin Mừng với đám đông, đôi khi Thiên Chúa dùng một số nhà thuyết giảng hùng biện, có tài lôi cuốn hàng ngàn người cùng lúc ; nhưng thường th́ Ngài dùng những con người tầm thường như các bạn và tôi nhằm san sẻ t́nh yêu của Ngài mỗi lần chỉ với một cá nhân nào đó.

   Tuy vậy chia sẻ Lời Chúa, đối với đa phần chúng ta, không diễn ra cách tự nhiên. Chúng ta sợ mất ḷng, sợ bị đả kích và nhất là sợ không đủ lời ăn tiếng nói để giải đáp thoả đáng. Một số nỗi lo này hoàn toàn hợp lư, song chúng luôn trở nên trầm trọng hơn bởi kẻ thù lúc nào cũng t́m cách làm cho ta câm miệng. Hiển nhiên Xa-tan không thích chúng ta nói ra sự thật !

   Bốn mươi năm trước khi con cái Ít-xra-en bị lưu đày sang Ba-by-lon, Thiên Chúa chọn ông Giê-rê-mi-a làm ngôn sứ. Đây là thời gian khó khăn để làm người phát ngôn của Chúa – sấm ngôn của ông đối với họ nghe không xuôi tai chút nào. Từ những ngày đầu đảm nhiệm vai tṛ ngôn sứ, Giê-rê-mi-a đă được Thiên Chúa truyền cho ông tuyên sấm về mối hoạ đang cận kề ; “Từ phía Bắc tai hoạ sẽ ập xuống mọi cư dân xứ này” (Gr 1, 14). Thiên Chúa sắp sửa chỉnh dạy dân v́ đă nhiều năm họ phạm tội chống lại Ngài, và ông được sai đến cảnh báo họ kèm với những lời giải thích.

   Ngôn sứ không sao tránh khỏi hoang mang khi phải chia sẻ sứ điệp của Thiên Chúa ; “Ôi ! Lạy Đức Chúa là Chúa Thượng, con đây c̣n quá trẻ, con không biết ăn nói !” (Gr 1, 6). Chắc chắn là lời phát biểu này cũng phản ánh tâm trạng của chúng ta ngày nay. Tuy nhiên Giê-rê-mi-a đă vâng theo Thánh Ư và đặt trọn niềm tin vào lời Chúa hứa ; “Đừng sợ chúng, v́ Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi” (Gr 1, 8).

S   au nhiều năm cống bố sứ điệp của Thiên Chúa, ngôn sứ cảm thấy cuộc sống ngày càng không kham nổi. Không ai muốn tin vào lời ông tuyên sấm và thay v́ dốc ḷng sám hối, họ lại nhạo báng và giễu cợt ông ; “V́ lời Đức Chúa mà con đây bị sỉ nhục và chế giễu suốt ngày” (Gr 20, 8). Giê-rê-mi-a có đủ mọi lư do để phớt lờ tiếng gọi của Ngài, thế nhưng có điều kỳ diệu nào đó đă bén rễ trong tâm hồn ông.

Gr 20, 9  

    “Có lần con tự nhủ, ‘Tôi sẽ không nghĩ đến Người, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa,’ nhưng lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt. Con nén chịu đến phải hao ṃn, nhưng làm sao nén được !”

   Suốt nhiều năm, Giê-rê-mi-a đă bám sát Thiên Chúa – kiếm t́m chỉ thị và khát khao thể hiện ư muốn của Ngài. Ngôn sứ đă từng vui hưởng Thánh Nhan và không thể h́nh dung nổi một cuộc sống mà không có Chúa Thượng của ông. Cho dù gian khổ cùng cực, ông không thể mường tượng ra một kiếp sống mà không rao giảng và không công bố Sự Thật của Ngài.

   Không bao giờ Lời Chúa là một gánh nặng quá sức chúng ta. Các bạn hăy tiếp tục đấu tranh cho đến lúc tiếp cận và sống tràn đầy Thánh Nhan. Một khi các bạn không c̣n thấy ǵ khác hơn là vẻ uy nghi và sự vinh hiển của Ngài, Lời Chúa sẽ không c̣n bị đóng khung nữa. Chỉ lúc đó, chúng ta mới thật sự chiếu giăi. Chỉ lúc đó chúng ta mới buộc phải rao giảng.